Kapitel II. Approximierung durch Mittelbildung. 201 folglich nach (3b): BE BL. Das ist die Formel des Nikolaus von Cusa. (9) Endlich beweist Huygens auch noch die Formel des Orontius Finäus. Es sei in nebenstehender Figur CF CE und CR: CF CF: CG, = dann ist, wenn CE = ist: Sqn CG = Sani = also gilt nach (7a), wenn zur Abkürzung: gesetzt wird: 2 CF + 1 CG = Σ H E K G R F Aus Σ>CE. folgt ferner: d. h.: CR: CF CF: CG = P 2CR CF:3CR2CF+ CG: 3CF, BC + CF : BC + CRCF+CG: CF = Σ : CF. Andererseits ist: BR: BF >1> BC + CF : BC + CR> (BC + CF)³: (BC + CR)³, also: BRS: BR BF> 3: CF³. Ferner folgt aus: FG > FR und also: d. h.: FC FB FC: FR> FB: FG, FC: FC-FR< FB: FG - FB, also gilt auch: FC: CRFB: BG, FC: FB CR: BG, 3: CF3, · BR: > BR BG: CF2, > BR. BG: CR CG, BR3:23 BG: GC.